
Câu chuyện về một bà mẹ già ở Miền Tây, vùng đồng bằng Sông Cửu Long. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200$ tiêu xài.

Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày.

Một vài chúng ta thấy trưng bày bức tranh đôi bàn tay, chắp lại với nhau trong tư thế cầu nguyện, và chạm trong gỗ. Chúng thể hiện một bản vẽ gốc về đôi bàn tay của họa sĩ vĩ đại Albrecht Durer.

Ngày ấy tôi chưa trưởng thành, nhưng tôi đã thực sự có “ấn tượng” về bà Ngoại và đến nay vẫn còn nhớ rất rõ những gì về Ngoại. Dù Ngoại rất bình dân, giản dị và học hành không nhiều, nhưng tôi vẫn cảm thấy Ngoại rất đặc biệt về lòng bác ái – dĩ nhiên là Ngoại “đặc biệt” với riêng tôi. Nửa đời tôi qua đi mà tôi chưa gặp thấy ai có những “cái ngược đời” như Ngoại, những “cái không giống ai” của Ngoại rất tuyệt vời - theo thiển ý của tôi, và đúng Tôn Ý Đức Giêsu.
Trong lãnh vực thể thao, yếu tố sức khoẻ quyết định thành bại, vì vậy để có thêm sức khoẻ cần phải rèn luyện.
Đang chạy xe honda tà tà trên đường phố, anh bạn tôi bị lãnh nguyên một bãi nước miếng vào mặt của ai đó trên xe buýt. May là anh chạy chậm nên đủ bình tĩnh dừng xe và xử lý của nợ kia, chứ không hâu quả sẽ xảy ra như thế nào? Anh nói: Lần đầu tiên anh biết, thế nào là bị khạc nhổ vào mặt, nó có một mùi vị kinh khiếp, nhầy nhụa, dù đã được lau kỹ bằng khăn mặt nhưng mùi kia còn theo anh mãi cho đến khi về đến nhà. Giờ đây mỗi khi ra đường anh luôn mang khẩu trang vì nỗi ám ảnh bị nhổ nước miếng vào mặt một lần nữa là không chịu nổi.

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ. Hình thật của cô bé- và em trai cùng vị bác sĩ giàu lòng nhân ái.

Lúc còn nhỏ, Don Bosco là một em bé linh hoạt, thích vui đùa. một hôm khi mẹ ngài là Magarita đi chợ, Bosco muốn lấy chiếc mũ trên tủ, nhưng tủ cao quá lấy không được. cậu liền kê ghế sát tủ, leo lên rồi vươn người cố lấy cái mũ. chẳng may cậu đụng phảI chíêc đèn dầu, nó rớt xuống vỡ tan tành, dầu chảy lênh láng.

Với Ba tôi chiêc đồng là rất quý , bởi vì nó làm cho ba tôi đi đến xưởng đúng giờ, mẹ tôi đi dạy không bị trễ. Thế nên Ba tôi trang trọng để trên bàn thờ nơi mà.[ Thiên Chúa là chủ thời gian và không gian].Ba tôi nói thế.

Trong những năm chiến tranh, người nông dân luôn là những người thiệt thòi nhất. Tôi xin kể ra đây một câu chuyện có thật ở quê tôi.
Nhân Ngày Thế Giới Truyền Thông Năm 2012 : Trao đổi với Cha Chánh xứ Vĩnh Hòa Gioan B. Vũ Mạnh Hùng
Nghe Thánh Lễ Chúa Thăng Thiên Năm B
Nhân Tháng Đức Mẹ, Mời Nghe Ca Khúc : "Vòng hoa dâng Mẹ"
MẸ LÀ NGUỒN CẬY TRÔNG
BIẾT YÊU LÀ ĐAU KHỔ, NHƯNG…
“Ái mộ những sự trên trời”
Sứ Điệp Của Đức Thánh Cha Bênêđictô Nhân Ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội Lần Thứ 46
Nói xong, Chúa Giêsu được đưa lên trời
CHÚA NHẬT CHÚA THĂNG THIÊN: TRỞ VỀ TRONG VINH QUANG
LỄ CHÚA THĂNG THIÊN (20 – 5 – 2012)
Thực phẩm nào tốt cho người cao tuổi?
GIẢI TRỪ NHỮNG SAI LẦM TRONG HÔN NHÂN
Nghe Bài Giảng Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa
LÊN TRỜI VỚI CHÚA QUA MỆNH LỆNH RAO GIẢNG
Về mối tương quan Giáo Hội và Nước Thiên Chúa
Gặp Chúa qua những hoài niệm !
ĐỨC GIÊ-SU LÊN TRỜI
SỐNG THEO TIN MỪNG
ĐƯỜNG TÌNH YÊU
CON ĐỂ DÀNH PHÒNG KHI ĐAU ỐM