Mọi thư từ liên lạc bài vở và đóng góp cho Web site Công Giáo Tin vui, xin quý vị gửi về địa chỉ E-mail :truyenthongtinvui@gmail.com, bantreconggiao@yahoo.com

ĐẾN ẤN ĐỘ VIẾNG THĂM THI HÀI THÁNH PHANXICÔ XAVIER  

CHÚT CẢM NHẬN CHUYẾN HÀNH HƯƠNG TÂM LINH VỀ CHÂU ÂU 

MỪNG THỌ

Đăng lúc: Thứ bảy - 09/02/2013 07:17 - Người đăng bài viết: tinvui@dmin
MỪNG THỌ

MỪNG THỌ

Chúc thọ các cụ ông cụ bà trên 70 tuổi vào lễ sáng Mồng Hai Tết là một nét đẹp của truyền thống văn hóa ở Kim ngọc. Giáo xứ có hơn 120 cụ ông cụ bà bước qua ngưỡng “thất thập cổ lai hy”.

 

Có lẽ từ rất lâu trong dòng lịch sử 266 năm, Giáo xứ đã có truyền thống ấy. Ngay cả các bậc cao niên cũng không nhớ đã bắt đầu từ khi nào. Mỗi năm đều có thêm những nét đẹp của lòng hiếu thảo nơi đoàn con cháu. Dịp này, Giáo Xứ luôn mời đại diện các họ tộc lương dân trong địa phương đến dự lễ và cùng dâng hương trước bàn thờ kính các Bậc Tổ Tiên.

 “Theo một cách sắp xếp tuổi thọ trong văn hoá Việt Nam thì 60 tuổi là hạ thọ, 70 tuổi là trung thọ, 80 là thượng thọ, 100 là đại thọ. Nhưng người ta cũng thường coi tuổi bảy mươi đã là tuổi thượng thọ rồi. Sống thọ là một ơn Trời và là một phúc lớn. Phúc lớn ấy trước nhất là của chính người cao tuổi nhưng đồng thời cũng là cho con cháu, bởi vì cha mẹ có sống lâu, con cháu mới được phụng dưỡng và thể hiện lòng hiếu thảo. Dù không phải là một điều bắt buộc nhưng mừng thọ là một tập tục thật đáng quí chuộng trong thời buổi toàn cầu hoá, thực dụng và duy vật chất ngày nay!” (Lm Nguyễn Hồng Giáo).

Ông THỌ (còn gọi là ông Đa Thọ) tượng trưng cho sự sống lâu với hình ảnh là một cụ già râu tóc bạc phơ, trán hói và dô cao, tay cầm trái đào tiên, bên cạnh thường có thêm con hạc. Ông tên là Đông Phương Sóc, làm quan đời nhà Hán. Ông hưởng thọ 125 tuổi. Khi ông viên tịch, con cháu của ông đều chết cả. Cháu tứ đại (4 đời) phải thay bố lo tang chế cho cụ cố.

Kính lão đắc thọ. Người cao tuổi được tôn kính trọng vọng. Người cao tuổi là người từng trải, kinh nghiệm và khôn ngoan. Sách Lêvi nhắc nhở: “Thấy người đầu bạc, ngươi phải đứng lên, ngươi phải kính trọng người già cả, như vậy là ngươi kính sợ Thiên Chúa của ngươi” (Lv 19,32).

Kinh Thánh rất trân trọng người cao tuổi. Dù đời người không thiếu đau khổ và luôn bị cái chết đe doạ nhưng sự sống vẫn luôn là một ân huệ Chúa ban. Con người mong được sống lâu, sống thọ: “Cho dù con gặp bước ngặt nghèo, Chúa vẫn bảo toàn mạng sống con” (Tv 138,7); “Tôi không phải chết, nhưng tôi sẽ sống, để loan báo những công việc Chúa làm” (Tv 118,17). Được sống thọ cũng như được đông con nhiều cháu và giàu có sung túc là những dấu hiệu được Chúa chúc phúc (x. Cn, 3,16; 10,17; 13,21-23; 16,31 và 17,6). Trong Kinh Thánh Cựu Ước, các Tổ phụ trước thời Lụt hồng thuỷ sống rất thọ như Ađam đến 130 tuổi mới sinh con là Seth, sau đó còn sống 800 năm nữa, tổng cộng 930 năm! Hay Seth sinh ra Ênốc ở tuổi 105, rồi sống thêm 807 năm nữa. Chiếm kỷ lục sống thọ là cụ Mêthusala sống đến 969 năm, hơn chín thế kỷ rưỡi! Các số tuổi khó tin này chắc không thể hiểu theo nghĩa đen được…

Kinh Thánh dạy: Con cái phải tôn kính hiếu thảo với cha mẹ, nhất là khi cha mẹ già nua; khi làm như thế, chính con cái cũng sẽ được phúc lành trường thọ (x. Hc, 3,2-6,12-14; Ep 6,2-3); “Ai tôn vinh cha sẽ được trường thọ, ai vâng lệnh Đức Chúa sẽ làm cho mẹ an lòng” (Hc 3,16). “Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, như Chúa, Thiên Chúa của ngươi, đã truyền cho ngươi, để được sống lâu, và để được hạnh phúc trên đất mà Chúa, Thiên Chúa ngươi, ban cho ngươi” (Đnl 5,16). Điều răn thứ bốn dạy thảo kính cha mẹ được đặt ngay sau ba điều răn về Thiên Chúa. Sách Giảng viên dạy: thảo kính cha mẹ là thảo kính Chúa, tôn kính cha mẹ là tôn kính Chúa.

Sống thọ là một điều đáng ước ao. Nhưng theo Kinh Thánh, điều quan trọng hơn nữa là cuộc sống công chính, thánh thiện, đẹp lòng Chúa để đáng được Người ban cho đời sống vĩnh cửu. Kính sợ Chúa sẽ được sống thọ: “Ai kính sợ Đức Chúa sẽ được trường thọ, còn tuổi đời đứa ác bị rút ngắn đi” (Cn 10,27). Kính sợ Chúa sẽ được hưởng phúc: “Kính sợ Đức Chúa khiến tâm hồn sung sướng, cho con người được hoan hỷ mừng vui và an khang trường thọ” (Hc 1,12). Sống trung thực sẽ được hưởng thọ: “Ai khinh chê lợi lộc bất chính sẽ được trường thọ” (Cn 28,16). Thánh Vịnh diễn tả tâm tình của người chính trực: “Người công chính vươn lên tựa cây dừa tươi tốt, lớn mạnh như hương bá Libăng được trồng nơi nhà Chúa, mơn mởn giữa khuôn viên đền thánh Chúa ta; già cỗi rồi, vẫn sinh hoa kết quả, tràn đầy nhựa sống, cành lá xanh rờn” (Tv 92,13-15).Yêu mến Chúa sẽ được khôn ngoan: “Gốc rễ của khôn ngoan là kính sợ Đức Chúa, cành lá của khôn ngoan là cuộc đời trường thọ” (Hc 1,20). Đức Cố Hồng Y Fx. Nguyễn Văn Thuận đã nói: "Chiều cao của đời tôi là gì? Là trung thành với Thiên Chúa, với Hội thánh, với Tổ tiên, với Tổ quốc. Chiều rộng của đời tôi là gì? Là trưởng thành đối với gia đình, cộng đoàn và xã hội. Chiều dài của đời tôi là gì? Là tín thành với bằng hữu, với mọi người" (x.Thập đại thành công).

Hạnh phúc của tuổi già là được sống bình an, thanh thản và hạnh phúc giữa đàn con cháu. Sách Châm Ngôn viết: "Triều thiên của người già là đàn con cháu, vinh dự của con cái là chính người cha". (Cn 17,6). Người cao niên giống như "người tôi tớ luôn tỉnh thức sẵn sàng chờ đợi chủ trở về", luôn sẵn sàng, Chúa có thể gọi bất cứ lúc nào nên sống thư thái và phó thác.

Các cụ ông cụ bà là những tấm gương đạo đức cho con cháu noi theo. Đặc biệt là lời cầu nguyện của các ngài rất hiệu năng trước nhan thánh Chúa. Thánh nữ Têrêsa Hài đồng, mặc dù đi tu trong dòng kín, nhưng được Giáo hội chọn làm Quan thầy các xứ truyền giáo. Thánh nhân luôn sốt sắng cầu nguyện. Bằng lời cầu nguyện mà ngài đã mang lại nhiều ơn ích cho Giáo hội. Giáo xứ càng ngày càng vững mạnh cũng chính là nhờ lời cầu nguyện của các bậc cao niên.

Ngày Tết, mừng thọ ông bà trọng tuổi là dịp tốt để nhắc nhớ con cháu suy nghĩ về tuổi già, về đạo hiếu, về lòng biết ơn. Chính đạo hiếu là nền tảng cho tâm đức kính trọng tuổi già.

Dưới ánh sáng đức tin, đạo hiếu không chỉ là một hành động luân lý, đạo đức xã hội mà còn là một giới luật được Thiên Chúa truyền dạy, một giới răn chỉ đứng sau ba giới răn dành riêng cho Thiên Chúa. Người Công Giáo thảo hiếu, kính trọng cha mẹ không chỉ theo ảnh hưởng của văn hóa, xã hội, tâm lý, mà còn đặt trên niềm tin tôn giáo. Thảo kính cha mẹ là điều làm đẹp lòng Thiên Chúa.

Lạy Chúa là Cha rất nhân từ,Chúa dạy chúng con phải giữ lòng hiếu thảo. Hôm nay nhân dịp đầu năm mới Quý Tỵ. Chúng con họp nhau để kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ. Xin Chúa trả công bội hậu cho những bậc đã sinh thành dưỡng dục chúng con,và giúp chúng con luôn sống cho phải đạo đối với các ngài. Amen (Lời nguyện nhập lễ, Mồng Hai Tết).

Lm Giuse Nguyễn Hữu An


 



 

LỄ GIA TIÊN MỒNG HAI TẾT QUÝ TỴ

GIÁO XỨ KIM NGỌC.

 

CHUẨN BỊ:

        * Một bàn thờ Tổ Tiên, một trống đại, một chiêng.

        * Lễ vật: trầu - rượu, bánh – trái, hương – hoa, bánh - rượu.

        * Nhân sự:

 - Giới thiệu viên ( đứng trên gác đàn để quan sát)

 - Nghi lễ viên (lễ sinh) áo thụng khăn đóng 01 người

 - Giúp lễ (thiếu nhi) áo thụng khăn đóng 02 người

 - Chủ sự (người đọc văn tế) áo thụng khăn đóng 01 người

 - Dâng lễ vật (thiếu nhi: nữ áo dài, nam áo thụng khăn đóng) 04 đôi

 - 12 người từ cuối nhà thờ tiến lên đứng hàng ngang ở bậc cấp cung thánh.

 

(Lễ nghi cử hành sau Bài giảng lễ).

 

A/ MỞ ĐẦU (Tất cả ổn định hàng ngũ ở cuối nhà thờ)

Description: E:\TẾT 2012\New folder\New folder\DSC01686.JPGLỜI GIỚI THIỆU: (xướng ngôn viên)

Hằng năm vào dịp tết, con cháu quây quần mừng tuổi Ông Bà Cha Mẹ, tưởng nhớ Tổ Tiên, các bậc sinh thành đã an giấc ngàn thu. Trước là để bày tỏ tấm lòng hiếu thảo kính yêu, sau là dâng lễ chúc mừng tuổi thọ và xin ơn trên ban phước.

Hôm nay, trong không khí tưng bừng đón xuân mới – xuân Quý Tỵ, Con cháu trăm họ thuộc giáo xứ Kim Ngọc thành kính bày tỏ mối tình con thảo với Ông Bà Cha Mẹ và các bậc Tổ Tiên, các Bô Lão còn sống cũng như đã an giấc.

Với những món quà khiêm tốn tượng trưng, qua nghi lễ gia tiên đơn thành, con cháu xin cúi đầu tạ tội vì những lỗi lầm đã qua, đồng kính dâng lên Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ cùng các Bô Lão tâm tình hiếu thảo và lòng kính mến, niềm tri ân sâu xa. LỄ GIA TIÊN bắt đầu: (một hồi dài chiêng + trống đại, ca đoàn hát một bài vui xuân, đoàn nghi lễ từ cuối nhà thờ tiến lên theo thứ tự: 04 đôi lễ vật, lễ sinh, giúp lễ, chủ sự).

Tất cả đứng thành hàng ngang ở bậc cấp cung thánh bái đầu, lễ sinh lên giảng đài.

 

B/ CHÍNH LỄ: (lễ sinh) Kính thưa công đoàn.

Cây có cội, nước có nguồn, con người có tổ có tông. Trước thềm năm mới, chúng ta tưởng nhớ đến các bậc Tiền Bối đã có công với xứ sở, với non sông đất nước. Là những người đi trước, các Ngài đã dẫn đường chỉ lối cho chúng ta và trải qua mọi thời đại, các Ngài đã để lại một gia tài công đức vô cùng quý báu, nào là công ơn sinh thành dưỡng dục, nào là bao tấm gương anh dũng, nào là tình thương lai láng như bể khơi, nào là cuộc sống thánh thiện muôn đời ngời sáng.

Do đó, uống nước phải nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Chúng ta đây, con bầy cháu đống, đừng chỉ đánh trống khua chuông, nhưng phải gắng giữ cho vuông tròn đạo hiếu. Sớm chiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm cần thể hiện lòng kính mến biết ơn đối với các bậc Tổ Tiên đã khuất, và đối với Ông Bà Cha Mẹ cùng với các Bô Lão. (kính mời cộng đoàn đứng lên nghe Lời Chúa)

1/ LỜI CHÚA: (Hc 44,1.7 – 8,11 – 15) Lời Chúa trong sách Huấn Ca.

“Tôi muốn ca tụng những người nhân đức. Cha ông chúng ta đời đời kế tiếp, sinh thời hết thảy họ được tôn trọng và được hiển dương ngày ngày đời họ. Trong họ có những người đã lưu lại tên tuổi, thiên hạ còn ngợi khen nhắc đến. Nơi dòng giống họ, phúc ấm bền lâu, cơ nghiệp của họ truyền lại hết đời con đến đời cháu. Trong giao ước của họ, dòng  giống của họ sẽ đứng vững và nhờ họ, con cháu họ sẽ trung kiên. Ký ức của họ sẽ lưu truyền vạn đại, đức nghĩa của họ sẽ không bao giờ bị lãng quên. Thân xác họ được chôn cất bình an, tên tuổi của họ sẽ sống từ đời này qua đời nọ. Sự khôn ngoan của họ được cộng đoàn truyền tụng, và công hội thuật lại lời ngợi khen họ”. Đó là lời Chúa.

2/ ĐÁP CA: (ca đoàn hát một bài đáp ca ngắn gọn: cây có cội, nước có nguồn ….)

3/ VĂN TẾ: (xướng ngôn viên) Văn tế kính dâng Ông Bà Tổ Tiên, Cha Mẹ và các Bô Lão. (một hồi chiêng trống ngắn, hai giúp lễ rước chủ sự tiến lên bàn thờ Tổ Tiên).

 

*GHI CHÚ: Văn tế được đọc theo cung giọng, trong khi đọc có đệm thêm chiêng trống.

             

 Dấu Hiệu: (1) 1 tiếng trống, 1 tiếng chuông.

(3) 3 tiếng trống, 3 tiếng chuông (2 tiếng trước liền nhau)

Dứt bài văn tế, một hồi trống chiêng dài.

 

 

VĂN TẾ

(chủ sự đọc)

 

Chúc mừng Bô lão                              Đoàn con kính cẩn cúi đầu

Kính bái Ông Bà                                 Ghi ơn tưởng nhớ

Cúi chào Mẹ Cha                                Tình sâu nghĩa nặng

Nhân ngày thánh hoá                       Công sinh thành như núi Thái Sơn

Lão Bà lão Ông                                  Nợ tình thương bể khơi chan chứa

Mồng Hai Quý Tỵ                             Dẫu cho ngày tháng thoi đưa

Cháu con quây quần                           Tựa bóng câu ngang cửa

Ông Bà thấu tỏ                                   Nhâm Thìn vừa đi Quý Tỵ bước tới

XNV: cúc cung bái (3)                         XNV: cúc cung bái (3)

 

(Chủ sự)

 

Xuân đến xuân đi, lòng hiếu thảo làm sao quên được (1). Bao ân tình lớn lao, dù cho sông chảy núi mòn, tình con sau trước vẫn còn thiết tha (3).

Kẻ gần người xa, họp mặt sum vầy, tiến về nơi đây, chúc thọ Ông Bà, Mừng Tuổi Mẹ Cha (1). Thành kính dâng lên, một bài trường ca tán dương công đức (3). Các bậc hiền nhân để lại thế trần, công ơn trời bể (1). Hỡi đàn con cháu thế hệ mai sau, quyết cùng nhau đáp đền (3).

 

Nay cháu con đây trước vong linh Tiền Nhân xin bày tỏ

 

Đã là Người

phải có Tổ, có Tông

có Ông, có bà

có Cha, có Mẹ

Có một cõi linh thiêng, có nguồn cội để tìm về

Có một chốn để tri ân, để dâng niềm thảo hiếu.

 

Thưa Tổ tiên  Ông bà cha mẹ, sao kể hết bao hy sinh cao cả

Mẹ cha ơi, nào đếm được những vất vả gian lao

Kìa núi Thái không sánh được/ tình Cha dưỡng dục

Nọ biển Đông chẳng rộng bằng/ nghĩa Mẹ mớm nuôi

 

Cho dù có đi /cùng trời cuối đất

Cho dù thủ đắc lắm bạc vàng, danh vọng, cao sang

Làm sao trả nỗi /tình cha, nghĩa mẹ

Làm sao báo đáp bao nhọc nhằn, mang nặng, đẻ đau

 

Ôi, nhắc lại chín chữ cù lao / mà lòng thêm thẹn!

Rày, có đến ngàn đời báo đáp / sao dạ được an?

 

Cúi xin Tiên tổ, Ông Bà phù hộ

 

Cho lớp hậu sinh được bền đỗ đến cùng

Vẹn niềm tin son sắt, kiên trung

Trước thờ Thiên Chúa một lòng

Sau biết trọng kính Ông bà

thảo hiền cùng cha mẹ

 

Nay, chúng con xin được ước nguyện rằng

 

Giòng máu nhân đức tinh tuyền, xin lưu truyền cho miêu duệ

Gương sáng tiết liệt nhân hiền, muôn thế hệ nguyện noi theo

 

Tha thiết dâng lời

Chút hiếu thảo đầy vơi

Trước nhan Chúa Trời

Mong tiền nhân chứng giám

 

(Hết bài văn tế, một hồi chiêng trống dài, chủ sự, lễ sinh và giúp lễ bái đầu, lùi ra sau hai bước, chuẩn bị nhường chỗ cho ba đôi dâng lễ vật bước sang bàn Gia Tiên, khi đôi thứ bốn dâng bánh miến rượu nho lên bàn thờ, thì chủ sự, lễ sinh, hai giúp lễ bước sang bàn Gia Tiên đứng sau ba đôi dâng lễ vật).

4/ CA ĐOÀN HÁT BÀI: ơn nghĩa sinh thành

C/ KẾT THÚC:

Dâng lễ vật: (XNV) Kết thúc lễ Gia Tiên hôm nay là phần dâng lễ vật. Đoàn con cháu chúng con kính dâng Ông Bà Tổ Tiên, Cha Mẹ và các Bô Lão những lễ vật tượng trưng: trầu rượu, bánh trái, hương hoa và lễ vật kính dâng lên Chúa là bánh miến và rượu nho.

1/ DÂNG TRẦU RƯỢU: (đôi lễ vật dâng trầu rượu tiến lên hai bậc cấp cung thánh)

XNV: Miếng trầu là đầu câu chuyện, ly rượu nồng hâm nóng tâm can. Có trầu, có rượu sầu buồn tan biến. CÚC CUNG BÁI (3) (cúi sâu) THÀNH KÍNH DÂNG LÊN (3) (dâng cao)

XNV: Cơi trầu, khay rượu tượng trưng lòng hiếu thảo của con cháu đối với Ông Bà Cha Mẹ (mang lễ vật đến và đặt lên bàn thờ Tổ Tiên)

2/ DÂNG BÁNH TRÁI: (tiến lên hai bậc cấp cung thánh và làm như đôi trước).

XNV: Bổn phận con cháu kính tôn hiếu thảo, sớm hôm biết khéo lo liệu, có cơm ngon canh ngọt cho Ông Bà Cha Mẹ. Ở gần nhà năng lui tới viếng thăm, song xa nhà nhớ gởi quà gởi bánh. CÚC CUNG BÁI (3) cúi sâu, THÀNH KÍNH DÂNG LÊN (3) (dâng cao).

3/ DÂNG HƯƠNG HOA: (tiến lên hai bậc cấp cung thánh và làm như đôi trước).

XNV: Con cháu hiếu thảo luôn biết điều, sớm hôm an ủi vỗ về, đừng để Ông Bà Cha Mẹ nay phiền muộn mai lo lắng. Khi Ông Bà Cha Mẹ qua đời, nhớ lời trăn trối mà thực thi. Sớm tối cầu nguyện, lại lo cho các Ngài mồ yên mạ đẹp, nhang khói phân minh. CÚC CUNG BÁI (3) cúi sâu, THÀNH KÍNH DÂNG LÊN (3) (dâng cao).

4/ DÂNG BÁNH RƯỢU: (tiến lên hết cấp cung thánh, đến chính diện bàn thờ và làm như đôi trước).

XNV: Bánh rượu là của ăn của uống tượng trưng cho bao công lao khổ nhọc mồ hôi nước mắt, bao hi sinh vất vả mà Ông Bà Cha Mẹ, các bậc Tiền Nhân đã dâng hiến cho con cháu và bao đời mai hậu.

Nguyện dâng lên Chúa, xin Ngài thánh hoá, chúc lành và thưởng công bội hậu cho Ông Bà Cha Mẹ cùng các bậc Tiền Nhân. CÚC CUNG BÁI (3) cúi sâu, THÀNH KÍNH DÂNG LÊN (3) (dâng cao).

(Đôi thứ tư mang lễ vật lên bàn thờ chính để chủ tế dâng lễ. Lúc này ca đoàn hát dâng lễ).

 

*LƯU Ý: Tất cả bốn đôi đều làm động tác như đôi thứ nhất, riêng đôi 4 lên bàn thờ.

 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

 

Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc